Điệu mê cung

Ngày 12/03/2019 04:32

Bài thơ là một phút trầm tư mặc tưởng của người phụ nữ, khi cảm thấy giữa mênh mông vô định của không gian là sự chiêm nghiêm cùng quá khứ, sợ rằng - cùng với thời gian, tình yêu của người đàn ông dành cho mình sẽ không đủ để lấp đầy...

Em chắp cánh bay lên vòm tinh tú

Uống cạn lệ trời đang chảy trong đêm

Để xé màn đen bầu trời say ngủ

Trả ánh trăng thề anh đã trao em!

Đừng nói với em tình yêu quá khứ

Bởi tình yêu có cuộc sống thuỷ chung

Là hạnh phúc với lời ca bất tử

Khúc nhạc yêu ngân mãi ĐIỆU MÊ CUNG!

Em ao ước mình làm nguồn thi tứ

Vần thơ yêu chảy suốt ở sông yêu

Em không muốn trở thành bài thơ cũ

Anh bỏ quên trong ngăn tủ rong rêu!

Em lo sợ mình đoá hoa cánh rũ

Anh vô tình vắt kiệt nhựa hương hồng

Trái tim anh hãy nồng nàn ấp ủ

Dáng hình em cả xuân hạ thu đông!

Hỡi anh yêu! Xin anh đừng có phụ

Tấm chân tình em trân trọng trao anh

Anh vẫn mãi là tàn cây cổ thụ

Em Cát Đằng nương bóng mát trăm năm!

Thảo Hoa Trang, 23/09/97 

Tố Ngọc Trần

Mua ngay Đầm, Giày tại Thời trang Polly