• "Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể Con nuôi cha mẹ, con kể từng ngày" Lời người xưa còn văng vẳng đâu đây Vần thơ mới chợt hao gầy, đắng chát...
  • Mới năm mươi vội kêu già/ Bảy mươi mình vẫn nghĩ là đương xuân/ Dưỡng sinh, ca hát, thơ ngâm/ Cây vườn chăm bón, quét sân, dọn nhà
  • Người lạ hỏi: ”Chị (anh) bốn mươi?”/ Tôi không đáp lại chỉ cười làm duyên/ Cười lộ má lúm đồng tiền/ Hàm răng trắng mịn đảo điên lắm chàng (nàng) .
  • Giá ta biết chọn ga tàu vắng khách/ Và kiểm tra khi cất bước khởi hành/ Thì có lẽ bây giờ không hối hận/ Lỡ một chuyến tàu… Lỡ mất cả tuổi xuân!!!
  • TÌNH KHÚC TUỔI NĂM MƯƠI (Rút trong tập thơ Xúc Xắc- NXB HNV 2006)
  • Một năm vài ba bận/ Chồng cũ ghé thăm con/ Và lần nào cũng hỏi/ Bằng cái giọng buồn buồn...
  • Tháng sáu về rủ thương nhớ đi hoang/ Ta nằm lại lắng nghe mình trống rỗng/ Tim vô cảm cũng quên rồi xao động/ Bởi đã lâu không hò hẹn, mong chờ…
  • Bàn tay mẹ ngày đêm vất vả / Gánh nhọc nhằn bỏ dạ tuổi xuân/ Hy sinh cuộc sống nào ngừng / Miệt mài năm tháng chưa từng nghỉ ngơi
  • Mẹ không muốn những tháng ngày bão giông/ “Sống chung với mẹ chồng” mà Minh Vân phải chịu/ Cùng phận đàn bà, mẹ luôn luôn thấu hiểu/ Nên nhất định thương yêu và tôn trọng nhiều hơn.
  • Này cô bé ! Mặc chi tà áo trắng?/ Mắt mơ màng lẳng lặng ngắm mây bay/ Để hồn tôi thờ thẫn biết bao ngày/ Buông nét bút làm thơ thời mười tám ...
  • Ngoài miệng giả bộ nói cười/ Mà lòng thâm độc là người xấu xa/ Còn người ăn nói thật thà/ Lời hay ý tốt mới là thẳng ngay...?
  • Để không vất vả lo toan/ Tuổi già bệnh tật con ngoan khó chiều/ Con cháu dù có mến yêu/ Tự do hai tiếng chiều chiều ngồi ca
  • Cho tôi sống cuộc đời chân thật/ Dẫu đời bao dối trá, bon chen./ Không màng đến những tiếng chê khen/ Giữ được thiện lương, dẫu phong ba bão táp.
  • Em từ độ tóc nhuốm sương/ Mặc hoa bưởi rụng trắng vườn xác xơ/ Trăng tròn rồi khuyết hững hờ/ Làm sao níu được bốn mùa trôi đi!
  • Khi người ta đến tuổi trung niên thì thường hay hoài cổ, hay nhớ lại nhũng kỷ niệm thủa thiếu thời, muốn gặp gỡ lại những bạn bè thời son trẻ. Có những cuộc gặp gỡ rất vui vẻ, vô tư, không phải bận lòng suy nghĩ. Có những cuộc gặp gỡ làm ta phải băn khoăn, cân nhắc, ngập ngừng. Mình nghĩ đấy cũng là tâm trạng của rất nhiều người khi đến tuổi trung niên.
  • Hoàng hôn đợi sóng trên sông/ Thuyền qua bến lạ lòng không muốn về/ Bao nhiêu năm tháng bộn bề/ Bến xưa già cỗi, câu thề nhạt phai
  • Tình của mẹ sáng ngời dương thế/ Lo cho con tấm bé đến già/ Nghĩa tình son sắt cùng cha/ Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi
  • Phụ nữ à, luôn gọn ghẽ tươi xinh/ Chớ luộm thuộm, mà Chồng mình nhàm chán/ Phải shopping, Cafe bên chúng bạn/ Đôi khi say, trong giới hạn chẳng sao
  • Lúc thuở nhỏ mẹ tôi thật tuyệt/ Áo lụa là mắt biếc long lanh/ Dáng người nhỏ bé thanh thanh/ Con nhà quí tộc nhất danh đầu làng...
  • Chia tay mùa hoa Loa Kèn tinh khiết/ Tạm cất đi những kỷ niệm yêu thương/ Ta trở về những năm tháng học đường/ Để thổn thức cùng mùa Hoa Phượng Đỏ

Loading...
Fanpage Tạp chí trung niên