Hãy cứ sống cuộc sống của mình: Nước mắt ai người ấy lau, chẳng ai có thể khóc thay mình được

Ngày 10/01/2019 09:56

Cuộc sống là của mình, vậy tại sao cứ phải làm vui lòng người khác? Hãy tự chọn cuộc sống cho riêng mình, hãy khiến cuộc sống cực khổ thành những ý thơ, khiến thế giới bạc tình thành thâm tình, như thế mới là có bản lĩnh.

Ban đầu, chúng ta đến với thế giới này là vì buộc phải đến; cuối cùng, chúng ta rời khỏi thế giới này cũng vì buộc phải đi. Quá trình giữa buộc phải đến và đi này, thì chúng ta lại có thể tự lựa chọn sống tùy theo cái tâm mình.

Đời người quả thật chẳng dễ dàng: đắng cay khổ cực, vui buồn hợp tan, chúng ta vẫn cứ phải sống tiếp và sống tốt. Sao cứ phải làm vui lòng người khác? Chi bằng sống cho mình vui vẻ, khiến cuộc sống cực khổ thành những ý thơ, khiến thế giới bạc tình thành thâm tình, như thế mới là có bản lĩnh.

Cách sống khác nhau, kết quả khác nhau

Nếu cuộc sống của chúng ta lấy tiền làm trung tâm, thì chúng ta sẽ sống rất khổ cực.

Nếu cuộc sống của chúng ta lấy phụ nữ làm trung tâm, thì chúng ta sẽ sống rất mệt mỏi.

Nếu cuộc sống của chúng ta lấy ái tình làm trung tâm, thì chúng ta sẽ sống rất đau thương.

Nếu cuộc sống của chúng ta lấy leo cao làm trung tâm, thì chúng ta sẽ sống rất phiền muộn.

Nếu cuộc sống của chúng ta lấy khoan dung làm trung tâm, thì chúng ta sẽ sống rất hạnh phúc.

Nếu cuộc sống của chúng ta lấy tri túc làm trung tâm, thì chúng ta sẽ sống rất vui vẻ.

Nếu cuộc sống của chúng ta lấy cảm ơn làm trung tâm, thì chúng ta sẽ sống rất thiện lương.

Khi chúng ta phải nằm trên giường bệnh, thì chúng ta sẽ chẳng còn sợ gì nữa.

Lúc đó ai cũng sợ chúng ta. Bạn bè sợ chúng ta mượn tiền. Cha mẹ sợ chúng ta chữa trị không khỏi. Bạn đời sợ chúng ta khiến họ mệt mỏi. Lãnh đạo sợ chúng ta không thể trở lại công việc, vội tìm người thay thế. Bác sỹ sợ chúng ta không đủ tiền viện phí, thường đối chiếu tiền còn dư để dừng thuốc.

Đến lúc đó, nóng nảy và ngạo nghễ đều đã biến mất.

Đời người quả thật chẳng dễ dàng, chi bằng sống cho mình vui vẻ. 

Thế nên, nhất định phải chăm sóc tốt bản thân mình. Tất cả đều không phải là của mình, duy nhất thân thể là của mình. Quan trọng nhất chỉ có sức khỏe, học cách chăm sóc bản thân, yêu quý bản thân.

Khi chúng ta mệt, sẽ có người nói: “Mệt rồi thì đừng làm nữa”. Nhưng không làm không có tiền, thì có ai cho chúng ta không?

Khi chúng ta bị bệnh, sẽ có người nói: “Uống thuốc đi”. Nhưng có ai thực sự mua thuốc cho chúng ta không?

Khi chúng ta nói điện thoại hỏng rồi, sẽ có nhiều người nói: “Hỏng rồi đổi cái mới”. Nhưng có ai thực sự đổi điện thoại mới cho chúng ta không?

Khi chúng ta gặp khó khăn, sẽ có nhiều người nói: “Không sao”. Nhưng thực sự có ai giúp chúng ta không?

Không nên chỉ nghe người ta nói, mà nên xem họ làm thế nào.

Cố gắng lên, chúng ta không cố gắng thì không ai có thể cho chúng ta cuộc sống mà chúng ta mong muốn.

Có những việc nghĩ thoáng ra chúng ta liền minh bạch.

Trên thế giới này, chúng ta chính là chúng ta.

chúng ta đau, chỉ mình chúng ta đau. chúng ta mệt, chỉ mình chúng ta mệt. Có người cảm thông với chúng ta, thì cũng làm thế nào? Cuối cùng thu dọn tàn cuộc vẫn là dựa vào chính chúng ta.

Thế nên, cần ghi nhớ, có những người mình có thể kỳ vọng, nhưng không được ỷ lại. Lúc nào cũng tự răn mình, cố gắng, kiên cường.

Trời mưa đường ướt trơn, tự mình ngã tự mình bò dậy

Đường đời ai người ấy đi, mệt hay không chỉ mình mình biết rõ.

Nước mắt ai người ấy lau, chẳng ai có thể khóc thay mình được.

Đừng buộc chặt chuyện xưa không tiến bước, đừng dựa vào những người đã giúp mình.

Khi có người lơ là chúng ta, chớ đau thương. Mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình, không ai có thể luôn bên chúng ta được.

Đường đời ai người ấy đi, mệt hay không chỉ mình mình biết rõ.

Người muốn đi thì không thể nào giữ nổi, người giả ngủ thì gọi thế nào cũng không dậy

Mỗi người đều gắng sức có được cuộc đời hoàn mỹ. Nhưng trên đời không có thứ gì tuyệt đối hoàn mỹ.

Mặt trời lên đến đỉnh đầu, lập tức ngả về tây. Trăng tròn liền sang khuyết. Thế nên, có khiếm khuyết mới là vĩnh cửu, không hoàn mỹ mới gọi là cuộc đời.

Kỳ thực, cảnh giới đẹp nhất chính là hoa nở chưa hết, trăng tròn chưa đầy.

Biết cúi đầu thì mãi mãi không va đầu.

Biết nhường bước thì mãi mãi không lùi bước.

Người tìm khiếm khuyết của mình mới có được hài lòng.

Người tiếc phúc mới có được hạnh phúc.

Xem thêm: Không bao dung được cha mẹ, sao có thể bao dung được thiên hạ?

Tổng hợp

Xem thêm chủ đề: phụ nữ| hạnh phúc| bạn bè|