• Cuộc sống là một chuỗi màu sắc thi vị với đủ cung bậc cảm xúc. Những câu nói hay và thú vị đôi khi ta bắt gặp hoặc lượm lặt ở đâu đó thường gợi cho chúng ta nhiều chiêm nghiệm.
  • Khi tôi và ba thức giấc, mẹ đã đi rồi. Mọi vật vẫn còn chìm trong yên tĩnh khác thường. Mấy bức rèm cửa sổ chưa được vén lên, buông rũ, nhốt kín ánh sáng hồng nhạt của chiếc đèn ngủ. Đêm dường như chưa chịu rời khỏi gian phòng nếu không có tiếng chuông điện thoại vang lên giục giã.
  • Hãy nhớ rằng, còn trẻ là còn khỏe, còn khỏe là còn làm được nhiều việc. Đừng lãng phí bất cứ một giây một phút nào trôi qua!
  • “Mẹ à, từ nay về sau con sẽ thường xuyên về nói chuyện với mẹ, mẹ sẽ không còn cô đơn nữa..."
  • Sinh, lão, bệnh, tử là quy luật của tự nhiên, của tạo hóa. Nhưng quy luật đó đến với chúng ta như thế nào lại phụ thuộc vào chính chúng ta.
  • Nửa đêm, chuông điện thoại làm người mẹ thức giấc. Đang ngủ ngon lại bị quấy rầy vào lúc nửa đêm chắc hẳn chúng ta sẽ vô cùng tức giận. Thế nhưng, đó là một cuộc điện thoại đặc biệt và đêm đó, thái độ của người mẹ cũng đặc biệt.
  • Có một cụ già viết thư cho các con của mình. Bức thư chỉ vỏn vẹn 10 câu nhưng đáng để tất cả chúng ta cùng đọc và ngẫm.
  • Mà mẹ quên thật, tâm trí mẹ đã bị thời gian làm cho lão hóa, tất cả những gì về quá khứ và hiện tại mẹ chỉ nhớ mơ hồ, rất mơ hồ.....Thương mẹ quá mẹ ơi!
  • Từ chỗ là ân nhân, gia đình đó bất ngờ bị người mang ơn thù ghét. Đọc và ngẫm kỹ, mỗi chúng ta hẳn sẽ đúc rút được những điều bổ ích cho riêng mình.
  • Mỗi ngày tôi chải đầu bằng cây lược của mẹ, những khi trống trải cô đơn và lạnh, tôi mang áo mẹ tặng ra mặc. Những lúc như vậy, tôi cảm nhận mẹ đang ở bên, ôm ấp vỗ về. Hai mốt năm xa mẹ, lòng tôi cũng bớt bơ vơ vì có những kỷ vật của mẹ luôn ở bên, còn hình bóng mẹ mãi in đậm trong trái tim tôi.
  • Mẹ đã rời xa trần thế, bỏ chị em tôi mà ra đi không một lời dặn dò, từ biệt. Đã bao năm rồi nhưng nỗi đau, nỗi nhớ thương mẹ vẫn không nguôi ngoai trong tâm trí tôi, một người con gái luôn thèm khát tình mẹ.
  • Những câu chuyện của mẹ đã thấm vào tuổi thơ tôi, cùng tôi đi theo năm tháng cuộc đời và dù người đã khuất bóng nhưng cứ đến hè là tôi lại thấy nhớ...
  • Khi chị  đưa mẹ hồi hương thì mẹ không còn nhận ra ai nữa. Mẹ đánh mất trí nhớ bên kia bờ đại dương, tự lúc nào chẳng rõ.
  • Mẹ bảo, cuộc đời của mẹ có nhiều nhiều lắm nỗi khổ, thời trẻ cứ nghĩ rằng khó mà sống được. Tới tận bây giờ vẫn còn nhiều cái khổ, cứ mãi hỏi rằng: tại sao ta tốt với người, người cứ mãi làm khổ ta, tệ bạc với ta. Cứ suy nghĩ thế và lòng thấy buồn lắm, nặng trĩu. Nhưng nghe Phật dạy nhiều mới hiểu rằng mọi thứ đều có duyên cả. Nếu không phải từ kiếp này, có nghĩa là ta nợ họ từ kiếp trước, nghĩ vậy lòng thanh thản hơn nhiều, không còn trách móc, giận hờn nữa.
  • Ngoại ơi -mãi mãi ngoại là người phụ nữ con yêu thương nhất - cao quý nhất -cả đời là tấm gương cho con cháu - dạy cho con biết thế nào là nghĩa nhân là lẽ sống làm người.
  • Đời người ngắn ngủi, bạn có biết như thế nào là hạnh phúc? Người không cần thật đẹp, chỉ cần có tình yêu thương; người không cần phải thật giàu, chỉ cần cảm thấy ấm áp. Biết thỏa mãn, biết đạm bạc, đó chính là hạnh phúc!
  • Mẹ già như chuối Ba Hương/ Như xôi nếp một như đường mía lau...
  • Trong tâm trí của mẹ có lẽ vẫn mơ hồ về thời gian xa lắc xa lư nào đó. Ở nơi đó, chúng tôi là những kẻ hạnh phúc.
  • Sống trên đời đôi lúc bản thân sẽ muốn tranh đua cao thấp với người. Ví như tôi có cái áo này đẹp hơn, ngôi nhà kia to hơn,…Thế nhưng, đời đôi khi cũng có những thứ không phải cứ tranh là được, đôi khi tranh được chưa hẳn đã vui. Những lúc đó mới thấy rằng người không tranh đua với đời mới thực sự là người có phúc.

Loading...
Fanpage Tạp chí trung niên