• Hôm đó, vào xế chiều, người ta thấy bóng hai thân già đổ dài trên cát. Hai ông bà cứ lủi thủi dắt nhau đi, hướng về phía biển. Trên lưng người đàn ông là chiếc ba-lô căng phồng. Anh con trai duy nhất của hai ông bà đang ở trong đó...
  • Đàn bà nhiều chồng, thực ra họ chỉ kém những người đàn bà chính chuyên một chồng suốt đời về khả năng chịu đựng bền bỉ xuyên thời gian.
  • Chỉ cần làm người tốt là đủ vì mọi phạm trù trên thế giới này đều mang tính tương đối và một khi ta hi vọng quá nhiều vào những gì không thuộc khả năng điểu chỉnh của bản thân thì chỉ là rước thêm khổ đau.
  • Ông ngồi xuống chiếc ghế bên cửa sổ, ý nghĩ về tiếng người gọi vẫn luẩn quẩn trong đầu. Càng nghĩ, ông càng thấy tiếng gọi rõ hơn. Rồi trái tim ông như thắt lại khi trong ông vọng tiếng gọi hơn nửa thế kỷ trước. Tiếng gọi của Hạnh.
  • Từ nhỏ tới lớn, trong nhà có đồ gì ăn ngon, mẹ đều không dám ăn mà dành hết cả phần mình đến bữa sau cho mấy đứa con. Đã nhiều năm trôi qua, thói quen ấy của mẹ vẫn không thay đổi...
  • Má gọi điện cho tôi, giọng hồ hởi: “Ba mày mới tát má một bạt tai”. “Trời! Chuyện gì vậy má? Má có sao không?” - tôi hoảng hốt hỏi má, trong bụng hoài nghi không hiểu má bị ba đánh, sao lại hớn hở tới vậy.
  • Mẹ bảo tôi có chồng rồi, phải học cách giữ chồng. Mà chẳng có cách nào tốt hơn cách mình phải xinh đẹp, luôn trắng sáng rạng ngời. Khi đó, chồng mới sợ mất mình mà lo giữ.
  • Phụ nữ trung niên dù có nhiều người vẫn còn giữ được vẻ đẹp nhưng nỗi sợ và thương tiếc khuôn mặt thanh xuân sẽ không tan biến mất mà luôn thường trực trong họ.
  • Khi dần trở về già, chúng ta mới nhận ra những điều mà chúng ta luôn bỏ qua khi ở tuổi thanh xuân và nuối tiếc.
  • Đàn ông không hiểu, đàn bà vì yêu mà hóa cậy dựa, vì thương mà muốn yếu mềm nhỏ bé. Đến lúc vượt ngưỡng chịu đựng, đàn bà vẫn bình thản sống tốt khi không có đàn ông!
  • Nhiều người bảo ông bà nội tôi có phúc khi con cái thành đạt, thuận hòa. Tuy nhiên, xét về thuyết tương đối thì ngay cả hình tròn cũng không tròn ở mọi điểm. Ông nội thường hay thở dài. Ông bảo việc cô tôi không thể có con là do lỗi của ông và gọi đó là “nhân quả”.
  • Cuộc sống luôn công bằng, mọi thứ đều là đánh đổi, nếu hôm nay bạn có được nhiều thứ rất có thể ngày mai sẽ không còn gì thế nên nếu thắng cũng đừng quá vui mừng và thua cũng chằng cần phải tiếc nuối.
  • Cô cảm thấy phẫn uất vì dường như trong mọi trường hợp, bà luôn mặc định cô là người phải chịu trách nhiệm với tất cả những công việc của nhà chồng. Bà có bao giờ coi cô là con dâu trong nhà, là mẹ của các cháu bà?
  • Phật tại tâm tức là phật lúc nào cũng sẵn ở trong tâm của chúng ta. Trong tâm của chúng sinh ai ai cũng có Phật tính, Phật tính không sinh không diệt mà chỉ có thể bị che mờ bởi si mê và dục vọng.
  • Người ta thường nói: mấy ai định nghĩa được tình yêu. Bởi tình yêu muôn hình vạn trạng lắm, mỗi người cảm nhận và nhìn nhận nó từ những góc độ, bằng những thái độ khác nhau, vì thế không ai là giống ai cả.
  • Ngày con dâu mang con riêng về sống cùng, bà thể hiện sự yêu ghét ra mặt. Mỗi lần con bé làm gì bà cũng trừng mắt quát mắng nó, có ai hỏi đến bà bảo đó là "cháu ngoài luồng" chứ chẳng phải máu mủ nhà bà.
  • Những chiếc lá vàng chịu không nổi cơn gió xoáy, rơi xuống, nằm còng queo trên nền đá hoa cương lạnh ngắt... Mải miết xanh, rồi khi rời khỏi cành, nâu vàng tàn héo vẫn lặng lẽ nằm im ở gốc như mang những nỗi niềm về đám lá xanh non, tươi hớn hở trên cành kia...
  • Sau 21 năm kết hôn, vợ yêu cầu tôi mời một người phụ nữ khác ra ngoài ăn tối và xem phim. Cô ấy nói: "Em yêu anh, nhưng em biết 'người ấy' cũng yêu anh tha thiết, và 'người ấy' luôn mong muốn được ở bên anh".
  • "Đúng là con dâu tôi lười, đoảng, mải chơi... nhưng rất khó để tôi chê trách hay dạy bảo nó. Thôi thì mỗi nhà một cảnh, thời nay cũng coi như là dâu ngoan rồi".
  • Trên đời này thứ gì mới là tài sản quý giá nhất? Là tiền bạc, nhan sắc, hay địa vị? Thực ra đều không phải, thứ quý giá nhất gói gọn trong hai chữ, đó là “nhân phẩm”.
Fanpage Tạp chí trung niên